Phỏm ba lá linh hoạt hơn phỏm bốn.
Tay mình là thông tin cố định đã biết, còn mỗi lá đánh ra là dữ kiện mới giúp thu hẹp phần chưa biết.
Đếm số lá còn trong nọc để biết còn bao nhiêu lượt. Ba phỏm lộ ra cho biết họ đang tập trung vào chất nào và dãy số nào, phần chờ thường nằm ngay cạnh đó.
K, Q, J khác chất không thành sảnh. Đầu ván ai cũng còn xa mới ù, còn cuối ván thì một lá đánh sai đủ để người khác kết thúc ngay lập tức. Có nơi cho phép mọi người ăn, có nơi chỉ người kế tiếp, quy định này thay đổi hoàn toàn cách chọn lá an toàn.
Tay bài có hai điểm chờ khác nhau nhận được nhiều lá hữu ích hơn hẳn tay chỉ chờ đúng một lá duy nhất. Hai lá cùng số cùng chất là điều không thể, nhưng đôi trong cùng một dãy chất thì cản trở việc ghép sảnh của chính mình.
Những lá họ giữ mãi qua nhiều vòng chính là nơi tay bài của họ đang tập trung, dù không nhìn thấy chúng. Cùng chất mà không liên tiếp thì không thành sảnh. Ván ngắn thì yếu tố bài chia quyết định nhiều hơn.
Cầm chắn là giữ lá để chặn phỏm cuối của đối thủ. Liên tiếp cùng chất là phỏm sảnh dọc. Tính xác suất quan trọng hơn cảm giác về vận may.
Giữ nhịp đánh đều đặn che giấu được lúc nào mình đang bí và lúc nào đang chờ đúng một lá để ù. Bốn lá cùng số chiếm mất bốn ô trên tay chỉ để thành một phỏm, trong khi bốn lá khác có thể tạo được hai phỏm.